Top ads

aventador
Hoạt động cuối:
16/8/16
Tham gia ngày:
16/8/16
Bài viết:
1
Đã được thích:
0
Giới tính:
Nam
Sinh nhật:
12/1/85 (Tuổi: 33)
Web:

aventador

Thành Viên Mới, Nam, 33

Thành Viên
aventador được nhìn thấy lần cuối:
16/8/16
    1. Hiện tại không có tin nhắn trong hồ sơ của aventador.
  • Đang tải...
  • Giới thiệu

    Giới tính:
    Nam
    Sinh nhật:
    12/1/85 (Tuổi: 33)
    Web:
    http://dongtam.info/forum.php
    dịch vụ kế toán quận 1
    dịch vụ kế toán quận 4
    dịch vụ kế toán quận 6
    dịch vụ kế toán quận 11
    thành lập doanh nghiệp
    biareview
    đồng tâm

    Theo nhiều ngư dân ở vùng biển này, 2 con hải cẩu bắt đầu xuất hiện ở bãi đá gần bờ từ hai tuần trước. "Khi mới thấy chúng ốm nhưng qua hai tuần thì mập hẳn lên, da láng mịn và rất thân thiện, dạn dĩ với con người", một ngư dân cho biết.
    Tôi có quá nhiều đồ. Người Mỹ hầu như ai cũng vậy. Thực tế, những người càng nghèo thì càng có nhiều đồ. Hiếm khi có ai quá nghèo đến nỗi không đủ khả năng đậu đầy ô tô cũ trước sân.

    Xưa thì không phải như thế. Đồ đạc hồi đó khá là hiếm và có giá trị. Nếu tìm thì bạn vẫn có thể thấy bằng chứng về điều đó. Ví dụ, trong nhà tôi ở Cambridge, được xây dựng vào năm 1876, các phòng ngủ không có tủ lớn. Hồi đó, đồ dùng của người ta chỉ nhỏ vừa với tủ ngăn kéo. Thậm chí chỉ vài thập kỷ trước đây thôi cũng có ít đồ đạc lắm. Khi nhìn lại mấy tấm ảnh từ những năm 1970, tôi ngạc nhiên thấy nhà cửa trông thật là trống trải. Khi bé, tôi tự hào có đoàn xe đồ chơi khổng lồ, nhưng so với số lượng đồ chơi của mấy đứa cháu tôi bây giờ thì chỉ bằng cái móng tay. Hết thảy các thứ đồ chơi của tôi hồi đó bày ra chiếm khoảng một phần ba giường tôi nằm. Trong phòng cháu tôi, giường là chỗ trống duy nhất không có đồ chơi.

    Đồ bây giờ rẻ hơn nhiều, nhưng thái độ của chúng ta không thay đổi tương ứng. Chúng ta quá xem trọng vật chất.

    Đó là vấn đề lớn đối với tôi thời mà tôi vẫn chưa có tiền. Tôi cảm thấy mình nghèo, và xem mọi thứ có vẻ quý giá, vì vậy hầu như theo bản năng tôi tích lũy vật chất. Bạn bè thường bỏ lại mấy đồ lặt vặt khi họ chuyển nhà, hoặc tôi nhìn thấy cái gì đó trong thùng rác đêm khi đi xuống phố (coi chừng cái gì mà mình thấy cũng ‘rất tốt’ cả), hoặc tôi tìm thấy cái gì đó còn mới toanh ngoài chợ trời, chỉ một phần mười giá bán lẻ. Và thế là tôi tích trữ biết bao nhiêu thứ khác nữa.

    Thực ra, những thứ miễn phí hoặc gần như miễn phí này không phải rẻ, bởi vì giá trị của nó còn ít hơn so với chi phí ta bỏ ra nữa. Hầu hết những thứ tôi gom về là vô giá trị, vì tôi không cần đến.

Bottom ads